giấu em sâu trong thời gian
Trên da xuất hiện các chấm đỏ như nốt ruồi son nhưng không gây ngứa, cũng có thể bạn đang mắc bệnh ung thư da. Đây là bệnh lý nguy hiểm, theo thời gian, các chấm đỏ này sẽ nổi càng nhiều nhưng không có biểu hiện đau rát hay ngứa ngáy châm chích. Vì vậy, khi phát hiện
Như chúng ta đã biết, trong thời buổi ứng dụng CNTT như hiện nay thì email là một trong những phương tiện liên lạc thường xuyên, nhất là trong môi trường công sở, các công ty nước ngoài.Tuy nhiên, sau khi check mail của nhiều học viên tôi nhận thấy rằng một số bạn chưa có kỹ năng viết email cơ bản.
3 Bước sử dụng Ma trận quản lí thời gian hiệu quả B1. Lên danh sách công việc cần làm để tránh bỏ sót, dư thừa. B2. Suy nghĩ kĩ và sắp xếp công việc theo mức độ ưu tiên dựa trên tính chất công việc và thời gian thực hiện: Nhiệm vụ khẩn cấp, quan trọng Nhiệm vụ quan trọng, không khẩn cấp Nhiệm vụ khẩn cấp, không quan trọng
Trailer đầu tiên của Ngược dòng thời gian để yêu anh hé lộ về cuộc gặp gỡ định mệnh giữa cặp đôi chính, khi Bhop trúng tiếng sét ái tình của Gaysorn. Anh chàng ngay lập tức bày tỏ sự si mê và theo đuổi người đẹp, bất chấp việc đó khiến Gaysorn khó chịu ra mặt. Thế nhưng, "định mệnh sẽ đưa họ trở về bên nhau".
Mewing về cơ bản là cách tập đơn giản, bạn chỉ cần thực hiện đủ và đúng cách. Về cơ bản, mewing được thực hiện theo các bước như sau: Bước 1: Xác định đúng vị trí để đặt lưỡi. Đặt lưỡi phía sau răng cửa, không để lưỡi chạm răng cửa, không đẩy lưỡi
Châu Gia Kiệt tiết lộ lý do vắng bóng trong thời gian dài. Thứ Năm, 11:18, 06/10/2022. VOV.VN - Vào những năm 2000, giọng ca Châu Gia Kiệt dành được nhiều tình cảm của người hâm mộ, đặc biệt là các khán giả miền Tây. Sau hơn 20 năm, nam ca sĩ này đang lên kế hoạch trở lại
taidykaca1983. Tác giả Nhĩ Đông Thố TửThể loại Ngôn Tình, Truyện Sủng, Đô Thị, 1Vs1, Duyên trời tác hợp, Đô thị tình duyên, HE, Hiện đại, Ngôn tình, Sạch, Song xử, Sủng, Thầm mếnVăn án Nguyễn Tầm Tầm biết được bạn trai ngoại tình, vào khách sạn bắt ngờ, một lần bắt gian này, vậy mà bắt một con “Cầm thú" thế cô quyết định bắt ” cầm thú “ đem về nhà……Vào một lần sau khi Chu Thời Diệc tham gia tụ tập, lại có người “không mời mà đến” tùy tiện xông vậy mà anh lại nhận ra tên khách “không mời mà đến” đó “theo đuôi” anh một cách điên từng theo đuổi anh rồi bỏ dở nửa chừng, hiện giờ lại ngóc đầu trở lại…… còn chưa đủ?Trên thế giới này đại khái thật sự tồn tại một loại tình cảm, nẩy mầm thời niên thiếu, kết quả khi thành niên.
Gió tháng hai tuy rằng lành lạnh nhưng không đến mức lạnh thấu xương, cũng pha thêm một chút hơi thở nhẹ nhàng, trong không khí ngập tràn hương cỏ xanh. Chu Thời Diệc vừa mới đậu xe xong, lúc cầm chìa khóa đi vào tòa nhà, bên cạnh bồn hoa có một bóng người đang đứng. Anh dừng lại, hai tay cho vào túi, sau đó ánh mắt nhìn người kia. Người đứng bên cạnh bồn hoa tựa như có chút buồn chán, lơ đãng quay đầu lại thoáng nhìn đã nhìn thấy bóng anh, sau đó cất bước đi về phía anh. Hứa Diễn đi tới trước mặt anh “Thời Nhất.” Ánh trăng chiếu xuống, không có nhiệt độ, so với gió càng lạnh hơn. Ánh mắt Chu Thời Diệc nhìn anh ta cũng không có độ ấm, so với ánh trăng này còn lạnh hơn, Hứa Diễn mặc áo sơ mi đen, gần như là hòa làm một thể với bóng đêm, trước ngực có hình con chim ưng màu trắng, răng dài ngũ trảo, đi về phía anh. Hứa Diễn đi tới trước mặt anh, Chu Thời Diệc cao hơn anh ta một chút, lúc nói chuyện phải hơi giương mắt lên “Tôi có lời nói với anh.” Chu Thời Diệc nhàn nhạt ừm một tiếng. * Thời tiết phảng phất như hợp với tình hình, cuồng phong gào thét, cây cối bị thổi chập chờn liên tục, lá cây ào ào bay xuống, cỏ non trong bồn hoa thật vất vả mới mọc ra được đã bị nước mưa trong nháy mắt giội cho rủ xuống. Có người rời đi trong mưa gió. Có người trong mưa gió bước vào cửa. Chu Thời Diệc vứt chìa khóa, cởi áo khoác, vọt thẳng vào nhà tắm, mở vòi sen, cột nước trút xuống, tiếng nước cùng tiếng mưa bên ngoài lẫn vào làm một thể. Anh ngẩng đầu nhìn mình trong gương. Tóc ướt nhẹp, nước như hạt châu óng ánh long lanh chảy xuống, áo sơ mi đã ướt đẫm dính sát vào người, mơ hồ có thể nhìn thấy đường cong cơ thể. Anh mở từng hạt nút từ dưới lên, lộ ra lồng ngực gầy gò. Đầu óc tựa hồ còn chưa quay lại, trái tim tựa như còn đứng trong mưa gió dưới lầu. “Tống Tiểu Bảo xảy ra bất trắc là đả kích rất lớn đối với cô ấy, nửa năm đó, chú Nguyễn nhốt cô ấy trong nhà, cô ấy không ăn không uống không ngủ, thậm chí cô ấy còn không cảm nhận được sự tồn tại của chính mình, chỉ có đau, kích thích mới có thể làm cho cô ấy tỉnh lại, vì vậy vết thương trên cổ tay cô ấy ngày càng nhiều, vết thương cũ kết vảy, lại thêm vết thương mới. Ai nói gì cũng vô dụng, chú Nguyễn không có cách nào.” “Đến nay cô ấy cũng không dám đi thăm Tống Tiểu Bảo một chút.” “Sau khi Minh tỷ nhập viện không lâu, cô ấy khi đó vừa mới lên năm nhất, tôi hỏi mẹ tôi địa chỉ, mỗi tháng cô ấy đều sẽ đi đến bệnh viện, không dám vào phòng bệnh, chỉ ngồi trên ghế dài dưới lầu, sau đó mỗi tháng gửi tiền vào tài khoản của Minh tỷ, tiền cô ấy cho Minh tỷ là sạch sẽ, không phải tiền của Nguyễn Minh Sơn, có một ít là mẹ cô ấy để lại, có một ít là trước đây cô ấy làm người mẫu quảng cáo kiếm được.” Chu Thời Diệc cởi áo sơ mi, bắt đầu tháo thắt lưng. “Báo cáo bệnh tâm thần của Minh tỷ là do mẹ phát hiện ra, mẹ tôi biết cô ta dựa vào việc con trai chết để giả ngây giả dại trốn những người mấy năm này đang tìm cô ta, thậm chí, có người nói, ống truyền oxy của Tống Tiểu Bảo cũng là tự tay cô ta rút, nhưng theo quản chế của bệnh viện, cũng chỉ có thể xem thời gian, Minh tỷ xuất hiện ở bệnh viện, có phải là tự cô ta làm hay không thì không thể nào biết được, huống chi, bây giờ Minh tỷ chết rồi. Những điều này, tôi cũng là biết được trong một lần vô tình, sau khi biết được, tôi đã muốn nói cho cô ấy biết, Minh tỷ không có chuyện gì, cái chết của Tống Tiểu Bảo không liên quan đến cô ấy, cô ấy không cần giúp đỡ, cũng không cần làm thuê gửi tiền cho cô ta. Nhưng mẹ của tôi nói, chuyện của Tống Tiểu Bảo quả thật cô ấy có trách nhiệm, gửi tiền là cách thức giúp đỡ duy nhất mà cô ấy có thể làm để cứu rỗi chính mình.” “Chú Nguyễn rất thương cô ấy, nếu hai người thật sự kiên quyết muốn ở bên nhau, ông ấy chính là dù có liều mạng đối đầu với mẹ tôi cũng sẽ tác thành cho hai người.” Lúc Hứa Diễn nói câu này, cố ý liếc mắt nhìn anh, người sau từ đầu đến cuối không có vẻ mặt gì “Anh thì tôi không biết, nhưng Tầm Tầm…. Con người cô ấy chính là như vậy, một cỗ nhiệt huyết, lúc yêu một người thì phấn đấu quên mình, cái gì cũng có thể hi sinh vì đối phương, nhưng thật ra đã từng chịu đựng cũng đã chịu đựng rồi. Lúc trước khi cô ấy thích Lý Xuyên cũng như vậy, ồn ào so với anh còn dữ hơn.” Nói thật, trạng thái bây giờ của Nguyễn Tầm Tầm rất bình tĩnh, không khóc không náo, bình tĩnh giống như chưa từng xảy ra gì cả. Chu Thời Diệc đứng dưới vòi sen, trên người không một mảnh vải, nước từ trên đỉnh đầu chảy xuống, xuôi theo đường nét của anh, lồng ngực, bụng dưới săn chắc….. Lời nói trong đầu như ma chú, gạt không đi, anh xoa xoa mặt. “Lý Xuyên anh biết chứ? Cô ấy có từng nói với anh không?” “À, hẳn là không, lúc cô ấy thích Lý Xuyên, tôi thích cô ấy; lúc cô ấy thích anh, tôi vẫn thích cô ấy, thật ra tôi cũng không chờ đợi cô ấy, thời gian có thể để tôi gặp được người khiến tôi động lòng, nhưng có lúc tình yêu không phải cứ động lòng là được, phải thích hợp.” “Lý Xuyên là gia sư Nguyễn Minh Sơn mời cho cô ấy, lớn hơn cô ấy chín tuổi, khi đó dì Nguyễn mới vừa mất, Lý Xuyên ở bên cạnh cô ấy một quãng thời gian dài, có lẽ là thích vào lúc đó, anh biết con người cô ấy dứt khoát, biểu lộ cõi lòng với Lý Xuyên, Lý Xuyên cũng chỉ cười cười, một cô gái còn nhỏ như cô ấy nào biết cái gì gọi là tình yêu, sau đó chú Nguyễn cũng biết, kết thúc thỏa thuận với gia sư. Lý Xuyên không tiếp tục dạy cô ấy nữa, Nguyễn Tầm Tầm ầm ĩ rất dữ, tuyệt thực, nửa đêm trốn ra ngoài đi tìm Lý Xuyên. Tôi nhớ lúc đó Lý Xuyên thuê một cái nhà trong tiểu khu gần Nhất Trung.” “Lúc Nguyễn Tầm Tầm học năm hai thì anh ta kết hôn.” Lý Xuyên, Chu Thời Diệc nhớ rõ người đàn ông đó. Lúc hắn học cao trung người đó thuê nhà ở tầng đối diện nhà Chu Thời Tĩnh thuê. Cụ thể dáng vẻ của Lý Xuyên ra sao thì anh đã không còn nhớ nữa. Chỉ nhớ rõ có một buổi chiều năm cao tam, lúc anh chơi bóng xong về nhà tắm rửa, khi đứng ở hành lang chuẩn bị mở cửa thì nghe thấy sát vách truyền đến tiếng gào thét lờ mờ, kìm nén lúc ẩn lúc hiện. Anh sững sờ, sau đó móc chìa khóa ra mở cửa đi vào. Vào cửa, còn có thể nghe thấy giường sát vách phát ra tiếng đung đưa “Kẽo kẹt.” Tâm tư thiếu niên mẫn cảm. Sau đó chính là vào ngày đó, lúc đang tắm, qua khe cửa sổ, nhìn thấy một đôi mắt trong suốt vô tội. Buổi chiều yên tĩnh, ánh mặt trời tùy ý chiếu lên đầu cô, chiếu lên người cô, giống như là trắng đến phát sáng. Khi đó, bị sự tức giận và xấu hổ tràn ngập trong đầu, bây giờ nhớ lại, khi đó mặt cô là trắng bệch. Nước ấm dần dần nóng lên, trong nhà tắm khói nước hừng hực, Chu Thời Diệc hơi ngửa mặt lên, nước xối lên mặt anh, không mở mắt nổi. Còn có một lần. Chính là buổi tối hôm sinh nhật anh, Nguyễn Tầm Tầm hôn anh xong bỏ chạy, lúc anh xoay người lại, nhìn lấy Lý Xuyên dắt một người phụ nữ đứng sau lưng anh. Trên thế giới không có nhiều sự trùng hợp như vậy. Có một số việc, anh thậm chí không muốn nghĩ sâu hơn. Chu Thời Diệc tắt nước, tiếng nước im bặt đi, tay anh nắm thành quyền, chống trên vách tường, cúi đầu. Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi còn chưa ngừng, bên tai chỉ có câu nói kia “Lý Xuyên ly hôn rồi.” “Bất kể là anh, hay là Lý Xuyên, cũng không hợp với cô ấy.” Toàn bộ quá trình Chu Thời Diệc đều không nói chuyện, hai tay cho vào túi, dáng người đứng thẳng. Hứa Diễn đã nghĩ đến nhiều loại phản ứng của anh, tức giận, đánh mình, thống khổ…. Nhưng anh ta không nghĩ đến toàn bộ quá trình Chu Thời Diệc không nói một lời, cũng không quay đầu rời đi, chỉ yên lặng lắng nghe anh ta nói, cuối cùng chỉ nhàn nhạt hỏi “Nói xong chưa?” Hứa Diễn hoàn toàn sửng sốt “Xong….. rồi.” Sau đó anh biểu hiện lạnh nhạt nói ra một câu, rồi quay người rời đi. Hứa Diễn hoàn toàn sững sờ tại chỗ, anh ta chợt phát hiện, hình như không có gì có thể đánh ngã được người đàn ông này. Cũng sâu sắc lĩnh hội được một điều Người thật sự ưu tú hơn mình, là không có thời gian cho loại như mình. Anh ta thậm chí còn mơ hồ với mục đích của việc mình chạy tới đây nói những chuyện này cho Chu Thời Diệc nghe. * Khi Nguyễn Tầm Tầm về nhà, Nguyễn Minh Sơn hiếm thấy cũng ở nhà. Đèn phòng khách sáng rõ, Nguyễn Minh Sơn ngồi trên ghế sô pha xem TV, ngẩng đầu nhìn cô một chút “Về rồi à?” Nguyễn Tầm Tầm nhàn nhạt ừm một tiếng rồi quay người lên lầu. Tựa hồ không có lời dư thừa muốn nói với ông. Nguyễn Minh Sơn quay đầu lại, tầm mắt vẫn chăm chú lên TV, thật ra đã nghe không vào một chữ. Mãi đến khi trên lầu truyền đến tiếng đóng cửa “Ầm” một cái, ông mới lấy tay lau đi khóe mắt. Một lát sau, cửa phòng lại bị mở ra, Nguyễn Tầm Tầm thay đồ ngủ đi xuống lầu. Cô đi tới trước mặt ông, ném một tấm thẻ ngân hàng lên trên bàn “Bố còn bao nhiêu tiền?” Nguyễn Minh Sơn đầu tiên là sững sờ. Cô gần như là gằn từng chữ một “Tất cả tài sản, những bảo bối đồ cổ kia của bố gộp lại tất cả.” Nguyễn Minh Sơn do dự báo một chuỗi số. Nguyễn Tầm Tầm khịt khịt mũi, mở mắt ra “Lấy toàn bộ số tiền đó quyên góp đi, quyên góp cho viện mồ côi, cuộc sống sau này, con nuôi bố, con không đi học nữa, chúng ta ra nước ngoài.” Trong mắt Nguyễn Minh Sơn già nua, viền mắt đầy khiếp sợ. Có thể, đến bây giờ ông cũng không dám tin những lời này. Cô hít một hơi, không dám dừng lại vì sợ nước mắt chảy xuống “Chẳng lẽ muốn con nhìn bố đi tù, hay là nhìn bố đi chết?” Nguyễn Tầm Tầm đẩy thẻ qua “Mấy ngày tới bố liền xử lý đi, trong thẻ này là tiền con để dành, chỉ có bấy nhiêu, chờ đến khi ra ngoài, con sẽ nghĩ cách kiếm tiền.” Nói xong, cô quay người lên lầu. Đi được hai bước, bước chân dừng lại, không quay người lại “Mấy ngày tới, con có việc, không ở nhà.” Nguyễn Minh Sơn gật đầu, nước mắt theo khuôn mặt chảy xuống “Được.” * Ngày hôm sau, Chu Thời Diệc tan làm quay về, trước cửa có một người ngồi xổm cùng với một túi hành lý nho nhỏ. Nguyễn Tầm Tầm ngồi dưới đất, cong chân, hai tay vòng lại, vùi đầu vào đầu gối, anh hít một hơi, mở mắt ra. Một lát sau, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh cô, cúi người xuống, xoa xoa đầu cô “Ngồi xổm ở đây làm gì?” Nguyễn Tầm Tầm tựa hồ là ngủ thiếp đi, mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn thấy anh thì cong cong khóe miệng, giọng nói mang theo sự lười biếng khi mới tỉnh ngủ “Anh về rồi à?” Anh gật đầu “Ừ.” Cô muốn đứng lên, có lẽ là ngồi lâu nên đầu có chút choáng, bỗng chốc không đứng dậy được, lấy tay đưa về phía anh “Dìu em một chút.” Tay trắng nõn, nhẹ nhàng nắm chặt, mềm đến kỳ lạ. Chu Thời Diệc nắm tay kéo cô dậy, cả người cô bị anh kéo lên, trong nháy mắt đứng thẳng, lập tức nhào tới, ôm lấy anh, vòng tay qua cổ anh, chôn đầu trong ngực anh “Thời Nhất, em nhớ anh.” Sau đó từ trong ngực anh ngẩng đầu lên, trong mắt đều là sương mù, đều là nước, mềm mại “Anh có nhớ…..” Còn lại hai chữ đã bị Chu Thời Diệc nuốt vào miệng. Anh đẩy cô lên tường, sau đó cúi đầu hôn cô. Nhớ đến mức anh sắp điên rồi. Chu Thời Diệc vừa hôn cô vừa móc chìa khóa ra mở cửa, sau đó đẩy cô vào, nhấn cô trên tường, một tay kéo hành lý ngoài cửa, tiện tay đẩy bên cạnh một cái, đóng cửa lại. Một phòng yên tĩnh. Thế giới hình như đã yên tĩnh rồi, cũng không nghe được bất kỳ tiếng động nào khác. Chỉ có nhịp tim hòa quyện, cùng với sự trằn trọc. Nguyễn Tầm Tầm hôn đáp lại anh, nhiệt liệt, điên cuồng, đầu lưỡi khuấy đảo trong miệng anh. Có lẽ là hai người đã dùng khí lực cả đời để hôn đối phương, so với bất kỳ lần nào trước kia cũng nhiệt liệt hơn, điên cuồng hơn. Sắc trời dần dần chìm xuống. Bên trong phòng đột nhiên sáng lên. Có người mở công tắc trên tường. Hai người dây dưa ở cửa, Chu Thời Diệc khom người, môi dừng trên cổ cô, khàn khàn “Lần này muốn bật đèn rồi sao?” Nguyễn Tầm Tầm ngước đầu lên, ngón tay xuyên qua tóc anh “Muốn nhìn anh thật kỹ.” Anh cúi đầu lần nữa, một đường hôn đi. Nguyễn Tầm Tầm đẩy anh ra, xoay người, nhấn anh trên tường “Lần này, để em.” Sau đó, ở trước mặt anh cúi đầu xuống, kéo dây kéo…. Đàn ông cũng cần khơi gợi, giống như hiện tại. Cảm giác kia giống như lợi dụng sức gió trên biển bao la bát ngát, một chiếc thuyền cô độc lật đổ tất cả sóng biển, đi trong gió, trong mây, trong sương. Mà đại dương mênh mông này, chỉ có anh có thể điều khiển được. Cô chính là đại dương mênh mông của anh. Anh chỉ là chiếc thuyền cô độc của cô. Không có chiếc thuyền cô độc, cô vẫn là biển cả. Mà thuyền cô độc không còn biển rộng. Cũng không có cách nào di chuyển được, chỉ có thể đứng một chỗ, từ đây không còn ý nghĩa tồn tại nữa. Xong việc. Hai người dựa vào đầu giường nghỉ ngơi. Nguyễn Tầm Tầm ôm chăn, dựa vào vai Chu Thời Diệc “Thời Nhất.” “Hả?” “Thời Nhất” “Ừ.” “Thời Nhất.” “Ừ.” “Thời Nhất.” “Ừ.” “Thời Nhất.” “Ừ.” Cô một lần lại một lần gọi tên anh, anh cũng không thấy phiền mà trả lời tất cả. Mãi đến khi, một lần cuối cùng. “Chồng à.” “Ừ.” Phản xạ có điều kiện. Chu Thời Diệc ngẩn người, hơi nhếch khóe miệng. Nguyễn Tầm Tầm hài lòng nở nụ cười, sau đó ngẩng đầu, nhìn anh “Anh gọi em một tiếng vợ đi?” Anh quay đầu, cúi xuống liếc nhìn cô một cái, thấy cô ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, không hề nói gì, lại quay đầu đi. Nguyễn Tầm Tầm bĩu môi, biết anh sẽ không gọi nên cũng không để ý “Anh bắt đầu thích em từ lúc nào nhỉ?” “Không nhớ rõ nữa.” Cổ họng anh hơi ngứa, muốn hút thuốc, đã rất lâu không hút rồi, nhịn một chút, sự cưỡng chế này có vẻ nghiện “Em thì sao?” Nguyễn Tầm Tầm suy nghĩ một chút “Lúc anh cứu em.” Chu Thời Diệc liếc nhìn cô một cái, nhàn nhạt hỏi “Lần nào?” Là lần ở bệnh viện, hay là ở Mi Ổ? “Anh đoán xem?” Chu Thời Diệc hừ một tiếng, quay đầu. Anh vén chăn lên, cơ thể nhẵn bóng chui ra ngoài, Nguyễn Tầm Tầm nhìn theo sống lưng thẳng tắp của anh, vân da rõ ràng, sau đó anh đi vào nhà vệ sinh, mở vòi sen, trên người là dòng nước chầm chậm. Cô nở nụ cười “Lẳng lơ.” * Kim đồng hồ ở phòng khách đã chỉ về tám, chín giờ. Hai người còn chưa ăn cơm tối, Chu Thời Diệc tắm xong thay quần áo rồi hỏi cô “Ăn gì?” Nguyễn Tầm Tầm còn nằm trong chăn, lười biếng chậm rãi xoay người, khuỷu tay chống lên gối, bàn tay chống đầu “Anh làm.” Anh mặc áo thun trắng cùng một quần dài màu xám đậm bằng bông nhàn nhã tựa ở cửa phòng ngủ, khoanh tay “Trong nhà không còn gì có thể nấu.” “Chẳng phải dưới lầu có siêu thị sao, đi mua một ít.” “Giờ này không mua được thức ăn mới.” Vẻ mặt Nguyễn Tầm Tầm biểu lộ dựa vào cái gì, Chu Thời Diệc cảm thấy không cách nào khai thông cho cô thì không giải thích nữa, cầm lấy ví tiền và chìa khóa, quay người xuống lầu, dặn dò “Em có thể dậy đi tắm, anh đi xuống xem một chút, nếu có người gõ cửa thì nhìn kỹ rồi mới mở cửa, người lạ không được mở.” Cô cười vẫy tay một cái “Mặc nhiều một chút, bên ngoài lạnh.” Chu Thời Diệc chạy tới cửa, nghe thấy lời của cô thì hơi sững sờ, quay người cầm lấy áo khoác trên sô pha rồi mới đi ra khỏi cửa. Toàn bộ tiểu khu chỉ có một cửa hàng tiện lợi khá lớn có chợ thức ăn, chính là cửa hàng dưới lầu nhà anh. Tám giờ muốn mua được đồ ăn mới là ít khả năng, chỉ còn sót lại một ít hải sản đông lạnh nhanh cùng các loại thịt. Chu Thời Diệc chọn một hộp sủi cảo đông lạnh, còn có một ít cánh gà đông lạnh. Lúc đến trước quầy tính tiền, đi ngang qua kệ hàng nào đó, dừng bước chân một chút, sau đó lấy một hộp bao – cao – su bỏ vào. Đi tới quầy tính tiền. Em gái trước quầy nhiệt tình chào hỏi “Hoan nghênh quý khách.” Liếc mắt thấy mấy hộp đồ ăn thì cười nói “Đã trễ thế này còn nấu ăn sao?” Chu Thời Diệc nhàn nhạt gật đầu, không có ý muốn chuyện trò. Em gái tự chuốc lấy nhục nhã, chẹp chẹp miệng. Quét hết mấy món hàng, cuối cùng là một hộp bao – cao - su. Em gái “Tổng cộng là một trăm ba mươi tệ năm hào.” Chu Thời Diệc trả tiền, mang theo đồ đi khỏi. Quá lạnh lùng. Cửa hàng tiện lợi rất vắng, không có ai, em gái rảnh rỗi, lập tức gửi Wechat cho bạn bè “Má, anh chàng đẹp trai kia lại tới mua bcs rồi! Lần trước không phải vừa mới mua sao!” Bạn bè Chứng tỏ anh ta rất mạnh mẽ, đàn ông như vậy ai không muốn? Mau mau hỏi số điện thoại! Em gái Hỏi em gái cậu, cực kỳ lạnh lùng, nói chuyện với anh ta đều không để ý đến tớ, hỏi sợi lông cậu. Bạn bè Lạnh lùng mới có vẻ bức bách phong độ, nếu như cậu như vậy, còn có người người đến gần cậu, anh ta lại không mù, nếu cậu có thể cưỡi lên anh ta rồi, cô bé của cậu chắc chắn tăng lên một bậc. Em gái Quên đi thôi, lạnh đến mức giống cái tủ lạnh, ai chịu nổi? Bạn bè Vậu muốn tìm đàn ông ấm áp à? Loại đàn ông đối với ai cũng tốt thì giống máy điều hòa không khí, có cái gì tốt? Đàn ông lạnh lùng không nhất định sẽ lạnh lùng với tất cả mọi người, chỉ là không ấm áp với cậu mà thôi. Thật ra chúng ta đều trải qua thời thầm mến, thời kỳ ngây thơ hồn nhiên đã sớm qua lâu rồi. Cũng không tiếp tục trắng trợn không kiêng dè, không cầu ai phải đối tốt lại. Nếu như anh không hồi đáp, vậy thì thôi. Tìm kiếm không phải là được sao, luôn có thể gặp được người thích hợp mà. Vì sao con trai đi quá giới hạn đa số đều xấu xí? Bởi vì nội tâm của con trai xấu xí hết sức tự ti, nhưng có con gái đến gần, nói chuyện, chàng trai đó lập tức sung sướng đê mê, lòng hư vinh bành trướng, nóng lòng chứng minh, ông đây cũng có tính cách quyến rũ. Mà đại đa số các anh chàng đẹp trai đã sớm quen với việc được con gái vây lại tâng bốc, người tự tin thì vốn không cần chứng minh sự quyến rũ của mình thông qua người khác, có khí tràng, một câu nói thôi, ở trong mắt người khác đã vô cùng quyến rũ rồi. Vì vậy, tìm chồng vẫn phải tìm người đẹp trai. Em gái dưới sự tẩy não của bạn bè, cái hiểu cái không gật đầu. * Nguyễn Tầm Tầm tắm xong, từ trong hành lý lấy đồ ngủ ra mặc vào rồi đi tới nhà bếp. Chu Thời Diệc đã lấy sủi cảo ra rồi. Cô đi đến, từ phía sau lưng ôm lấy anh, hai tay vòng qua bên hông, đầu dựa vào lưng anh, thở dài nhẹ nhàng một cái “Thời Nhất, anh có thời gian nghỉ không?” Chu Thời Diệc ở một bên đang lấy sủi cảo ra, sủi cảo trăng trắng tròn tròn rơi vào trong nồi nước, lăn qua lăn lại, đậy nắp nồi “Hả?” Tay Nguyễn Tầm Tầm vuốt nhẹ trên cơ bụng anh, đếm từng múi từng múi “1.” “2.” “3.” “4.” “5.” “6.” “7.” …… “Ôi, anh có tám múi cơ bụng sao?” Chu Thời Diệc nhẹ nhàng lấy tay cô ra, sau đó xoay người, nhìn cô, giọng nói ung dung xem thường “Rất kỳ lạ sao?” Nguyễn Tầm Tầm không nhịn được đưa tay sờ sờ “Đồng ý với em, đến bốn mươi tuổi cũng phải có tám múi có được không?” Chu Thời Diệc dựa vào thềm lưu ly, hai tay vịn vai cô, bình tĩnh nhìn về phía cô. Nguyễn Tầm Tầm lại lắc đầu, nói “Không, đến sáu mươi tuổi cũng phải có tám múi có được không?” Chu Thời Diệc không nhúc nhích, ánh mắt bình tĩnh. Cô híp mắt. “Rất khó à? Vậy nới rộng điều kiện, sáu múi được rồi chứ?” Sau đó, cô tỉ mỉ nói “Ít hút thuốc, ít thức đêm, không được có bụng bia, cũng không được hói đầu, nhưng mà dạng đầu của anh hẳn là sẽ không hói đâu, chơi nhiều mạt chược, có thể dự phòng về già ngốc đi, rèn luyện nhiều hơn, duy trì tám múi.” Anh không nhúc nhích, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm cô, rất có lực xuyên thấu, dường như muốn nhìn thẳng vào lòng cô. “Sau đó thì sao?” Cô không rõ “Hả? Cái gì sau đó?” Ngoài cửa sổ mưa dần ngừng, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng hạt mưa rơi lên bệ cửa sổ, phát ra tiếng “Lộp bộp” rất nhẹ. Trong phòng, hai người lẳng lặng nhìn đối phương. Chu Thời Diệc giữ hai vai cô, lạnh nhạt nói “Không hút thuốc, không thức đêm, không có bụng bia, cũng không hói đầu, đến bốn mươi tuổi còn tám múi, nếu như anh đều làm được thì sao?” “Ừ, làm được thì anh chính là một ông lão quyến rũ rồi.” Cô biết điều anh muốn nghe không phải là cái này. Anh cũng biết cô sẽ không nói ra. Nhưng vẫn là không nhịn được muốn hỏi. Cũng không hút thuốc nữa, từ đây không uống rượu, mỗi ngày tập luyện, không có bụng bia. Không thức đêm, không hói đầu, đến bốn mươi tuổi vẫn có tám múi. Em không ở đây. Anh làm những thứ này cho ai xem. Yên tĩnh trong chốc lát. Chu Thời Diệc cảm thấy phần eo một trận nóng rát, anh giật mình, quay người lại. Phía sau từng trận khói trắng hừng hực, nắp nồi nhảy lên, phát ra tiếng “Phù phù phù”. Trên nắp nồi là bọt trắng, trên thềm lưu ly đều là nước bị tràn ra. Thuận theo kệ bếp chảy xuống. Anh lấy lại tinh thần, tắt bếp, thở dài “Gần được rồi, em đi ra ngoài trước đi.” Nguyễn Tầm Tầm liếc nhìn bóng lưng anh, sau đó đi ra ngoài. Chu Thời Diệc làm vài món ăn, thị kho tàu, cá trích và chân gà, sau đó bưng hai bát sủi cảo ra bàn. Lúc anh đi ra, Nguyễn Tầm Tầm đang xem tin tức. “Sau sự kiện Lâm Sơn phát nổ, hiện tại lực lượng cảnh sát đã tham gia điều tra, phát hiện trong nhà máy hóa chất còn rất nhiều tai họa ngầm, bởi vì tính chất sự kiện lần này nghiêm trọng, tuần sau thành phố triển khai kiểm tra tai họa ngầm….” “Phựt….” TV tối lại. Nguyễn Tầm Tàm quay đầu, Chu Thời Diệc cầm điều khiển từ xa, đứng bên cạnh cô “Đi ăn.” Cô gật đầu, đứng dậy đi đến trước bàn ăn ngồi xuống. Một bữa ăn, trầm mặc không nói gì. Hai người đều cúi đầu, nghiêm túc gạt cơm trong bát mình. Đồng hồ quả lắc ở trên tường, từng giây từng phút trôi qua. Mỗi giây mỗi phút này, giờ đây đều muốn biến nó thành một năm, mười năm. Nguyễn Tầm Tầm hỏi “Anh có thể xin nghỉ không?” “Ừ.” “Vậy ngày mai chúng ta đi một chuyến đến nhà thờ đi.” “Ừ.” Ăn xong, Nguyễn Tầm Tầm đang rửa chén, Chu Thời Diệc vào thư phòng gọi điện. Bạch Cẩm Huy “Video và phỏng vấn đều đã xong, mấy ngày nữa tớ về.” Chu Thời Diệc cầm điện thoại, dựa vào ghế, cửa phòng khép lại, để lộ một cái khe, anh có thể nhìn thấy bóng người bận bịu trong phòng bếp kia, bóng lưng gầy gò, tới tới lui lui, bát đũa va chạm vào nhau phát ra tiếng “Lạch cạch”. Bạch Cẩm Huy “Có một người đấu thầu biểu thị đồng ý ra mặt, anh ta chỉ cung cấp ghi âm, yêu cầu xử lý âm thanh, dùng tên giả, tớ đồng ý với anh ta, đến lúc đó tổng hợp những thứ này lại rồi gửi một lần cho A Thịnh, làm một cái Weibo thật dài.” Ánh mắt Chu Thời Diệc nhìn chằm chằm bóng người kia, mất tập trung ừm một tiếng. Bạch Cẩm Huy “Thời Nhất, ngày mai tớ sẽ đi ghi âm, nếu như thuận lợi, có lẽ lần này, thật sự sẽ khiến cho xã hội quan tâm.” “Ừ.” “Vậy bố của Tầm Tầm…” “Xoảng…” Nhà bếp truyền đến một tiếng thật lớn, Chu Thời Diệc vứt điện thoại, lập tức đứng dậy, mở cửa đi ra ngoài. Điện thoại nằm bơ vơ trên bàn. Không ngắt máy, Bạch Cẩm Huy a lô vài tiếng “Thời Nhất? Cậu đâu rồi?” Không hề có tiếng trả lời. Bạch Cẩm Huy than thở, cúp máy. Nhà bếp. Nguyễn Tầm Tầm đang ngồi xổm dưới đất cúi đầu nhặt mảnh vỡ. Chu Thời Diệc đi tới kéo cô “Để anh.” Kéo một cái nhưng không nhúc nhích. Cô khăng khăng ngồi xổm dưới đất không chịu đứng lên, một tay bị anh kéo, đầu vẫn cúi, làm thế nào cũng không chịu đứng dậy. Chu Thời Diệc dứt khoát ngồi xổm xuống, tay vịn cằm cô, nhẹ nhàng nâng lên. Nguyễn Tầm Tầm giãy giụa, cúi thấp xuống, không nhìn anh. Trước mặt hai hàng nước mắt. Tim anh bị đâm một cái, sau đó nâng mặt cô lên, lấy tay lau nhè nhẹ, thấp giọng nói “Khóc cái gì?” “Ai khóc?” Anh kéo cô qua, ôm vào lòng “Còn mạnh miệng.” “Thật sự không khóc.” “Cãi cái gì, bát vỡ thì vỡ, anh cũng không mắng em.” Cô ở trong lòng anh, “Hì hì” nở nụ cười. Trong giọng nói mang theo cảm xúc không nói được “Nhưng em sợ anh hận em.” Cách áo thun mỏng manh là nước mắt ấm áp của cô, từng chút từng chút thấm vào, giống như mưa xuân, từng chút rơi vào trong lòng anh, lạnh thấu. Chu Thời Diệc ôm cô, thật lâu mới tìm về giọng nói của mình “Không hận, không quên.” Anh không hận. Em không quên. Có được không? * Thành phố Bắc Tuần chỉ có một nhà thờ, ở khu Hoài An, Chu Thời Diệc cũng chưa từng đến, lái xe đi một vòng, sáu giờ rưỡi xuất phát, tám giờ rưỡi mới đến nhà thờ. Trên thực tế, hai người rất sớm đã hiểu rồi. Thời gian hình như càng ngày càng ít đi, càng ngày càng không đủ dùng. Còn nhiều công việc chưa làm như vậy thì làm sao? Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau xem phim, cùng nhau hát, cùng nhau đi bơi, cùng nhau trượt tuyết….. Bọn họ mới bên nhau qua mùa đông vừa rồi. Còn có mùa xuân, mùa hè, mùa thu. Chưa từng cảm nhận gió xuân, và hoa đầy khắp núi đồi. Chưa từng cảm nhận ngày hè, và tiếng ve buổi chiều. Chưa từng cảm nhận mưa thu, và lá cây phong đỏ rực. Trong nhà thờ, đã có người đang đọc Kinh thi rồi. Nguyễn Tầm Tầm kéo anh đi vào, ngồi xuống vị trí ngoài cùng. Cha đang đứng giữa hai hàng ghế, đọc Thánh kinh. Thỉnh thoảng Nguyễn Tầm Tầm sẽ đến. Trên cửa sổ nhỏ có ánh mặt trời chiếu vào. Chu Thời Diệc ngồi xuống bên cạnh cô. Cha vẫn còn đang đọc. “Tội chính là không đạt được đến tiêu chuẩn mà thần đã định ra cho chúng ta, vô tội chính là 100 điểm, 99 có tội, 60 điểm cũng có tội, 59 điểm cũng có….. 1 điểm cũng là tội….” Giọng nói của Cha lúc nặng lúc nhẹ. Dần dần vang lên bên tai. Chu Thời Diệc quay đầu nhìn sang, chỉ thấy ánh mặt trời chiếu lên đỉnh đầu cô, hiện ra ánh sáng vàng rực. Cô nhắm hai mắt, vẻ mặt thành kính. Giọng nói rất nhẹ rất nhẹ, phảng phất như một giây sau sẽ tung bay trong gió. “Bởi vì người đời đều phạm vào tội, mất đi sự vinh quang của thần; sự trừng phạt của Thượng đế vĩnh viễn nhanh hơn so với tưởng tượng.” Cô nhẹ nhàng ghi nhớ, môi nhẹ hé mở, Chu Thời Diệc nghiêng đầu, như có như không nhìn cô. “Cõi đời này không có người vô tội, cũng không có ai là tội không thể tha thứ.” “Sinh mệnh ở bên trong nó, sinh mệnh chính là ánh sáng của con người. Chiếu sáng trong bóng tối, bóng tối lại không chấp nhận ánh sáng.” “Có tội là đặc xá kiếp này, có tội là phải đặc xá ở kiếp sau.” ……….. * Tối hôm Hứa Diễn rời đi, Chu Thời Diệc chỉ nói một câu. “Tôi đợi cô ấy sáu năm rồi, cùng lắm tôi lại đợi thêm mấy năm nữa.”
Tác giả Nhĩ Đông Thố Tử Thể loại Hiện đại, đô thị tình duyên, 1v1, thầm mến, thanh xuân đến trưởng thành, sủng, HE Độ dài 58 chương chính văn Nhân vật chính Nguyễn Tầm Tầm, Chu Thời Diệc Văn án Nguyễn Tầm Tầm biết được bạn trai ngoại tình, vọt vào khách sạn bắt gian. Ai ngờ, một lần bắt gian này, vậy mà bắt một con “Cầm thú” tới. Vì thế cô quyết định bắt “cầm thú” đem về nhà…… Vào một lần sau khi Chu Thời Diệc tham gia tụ tập, lại có người “không mời mà đến” tùy tiện xông vào . Ấy vậy mà anh lại nhận ra tên khách “không mời mà đến” này. Năm đó “theo đuôi” anh một cách điên cuồng. Đã từng theo đuổi anh rồi bỏ dở nửa chừng, hiện giờ lại ngóc đầu trở lại…… còn chưa đủ? Trên thế giới này đại khái thật sự tồn tại một loại tình cảm, nẩy mầm thời niên thiếu, kết quả khi thành niên. Nguyễn Tầm Tầm theo đuổi Chu Thời Diệc từ khi còn là học sinh sơ trung. Thời đó, cô là nữ sinh nổi loạn, trong một lần cá cược với nữ sinh cùng lớp đã quyết phải bắt được Chu Thời Diệc vào tay. Vì thế, cô bạn Nguyễn Tầm Tầm đã làm rất nhiều hành động gây sự chú ý của Chu Thời Diệc, soái ca cao trung, điển hình là nhìn trộm anh ý tắm. Sau một thời gian theo đuổi, đến một ngày, cô gọi anh ra ngõ hẻm và hôn anh, sau đó lại bỏ chạy. Nguyễn Tầm Tầm sau đó biến mất khỏi cuộc đời của Chu Thời Diệc, không một lời từ biệt, không hề báo trước. Chu Thời Diệc có cảm giác mình bị chơi đùa, vì tự lúc nào trái tim anh đã bị cô gái Nguyễn Tầm Tầm đó cướp mất. Anh không biết đã thích cô từ lúc nào, nhưng anh lại lén giữ ảnh cô suốt nhiều năm, hay từ chối giấy báo tuyển của đại học nổi tiếng để ở lại Bắc Tuần, nơi cô sống. Anh cảm thấy chán nản, vì thế dành hết thời gian thanh xuân để chơi game. Ai ngờ, Chu Thời Diệc chơi game quá giỏi, vì thế anh đã trở thành game thủ đại diện cho quốc gia để thi đấu thế giới, giành được rất nhiều cúp vàng. Anh đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người để theo đuổi ước mơ của bản thân. Nhưng có một ngày, đại thần ST trong truyền thuyết thông báo là sẽ nghỉ chơi game, khiến cho rất nhiều fan hâm mộ tiếc nuối. Anh và một người bạn nối khố, Từ Thịnh, cùng nhau mở một công ty bán phần mềm máy tính và phát triển game. Khi đã ở ngưỡng tuổi thành gia lập thất, anh gặp lại người con gái đã theo đuổi anh năm xưa. Nguyễn Tầm Tầm sau khi biến mất đã trải qua rất nhiều bóng ma tâm lí. Khi còn nhỏ, cô có một gia đình hạnh phúc. Mẹ cô sẽ thường dạy cô múa, vì đó là sở thích của cô. Nhưng dần dần, mẹ cô chìm đắm trong u mê, hút thuốc triền miên, mối quan hệ với ba cô cũng nhạt dần rồi hai người ly hôn. Mẹ cô mắc bệnh trầm cảm, cho đến một ngày, bà cắt cổ tay tự tử trong phòng tắm, khi đó Nguyễn Tầm Tầm chứng kiến tận mắt. Đến khi cô lớn lên, cô đi theo những bạn học chơi bời lêu lổng, đua xe, hút thuốc, và tìm cách cưa đổ Chu Thời Diệc. Thế nhưng, những năm tháng hư hỏng của tuổi trẻ đã khiến Nguyễn Tầm Tầm phải trả một cái giá đắt, vì cô đã gây ra một tội rất liến, khiến bản thân mình mắc bệnh tâm lí nặng, thậm chí còn không ít lần cố ý tự sát. Sau biến cố đó, từ một cô gái ăn chơi trở thành một học sinh bình thường, có thể nói là hiền hơn. Khi lên đại học, cô có quen một người bạn trai. Nhưng vì bản thân Nguyễn Tầm Tầm là một cô gái không nóng không lạnh, bạn trai cô sớm có tiểu tam. Trong một lần bắt gian bạn trai ở khách sạn, cô và bạn mình đã xông vào một căn phòng mà bạn trai cô đi vào. Thế nhưng, trong đó không chỉ có đôi nam nữ kia, mà còn có một nhóm người. Nguyễn Tầm Tầm vì để bắt quả tang đã quay lại toàn bộ căn phòng đó, và cô tình cờ quay phải những thứ không nên quay. Ở đây, cô nhìn thấy một hình dáng mơ hồ quen thuộc của một người. Hai người lần đầu nhìn thấy nhau trong một hoàn cảnh không được hay cho lắm. Sau đó, Chu Thời Diệc đuổi theo Nguyễn Tầm Tầm để lấy lại cái video, thế nhưng mặc dù xoá trên camera, cô đã kịp lưu vào điện thoại. Nguyễn Tầm Tầm sau đó đã nhớ ra anh, nên muốn theo đuổi anh một lần nữa. Cô tưởng anh vì người con gái Trương Man mà nhất quyết đòi cô xoá video, nhưng sự thật đằng sau lại không phải vậy. Tầm Tầm năm lần bảy lượt đụng độ Chu Thời Diệc, dần dần phát hiện ra bí mật của anh và cũng dấn thân vào. Cô cũng làm quen với những người bạn của anh, biết được rằng anh chưa có bạn gái, lại còn khen cô xinh. Cô cảm thấy mình có hy vọng, vì thế mà tiếp tục theo đuổi anh. Nguyễn Tầm Tầm vì cứu bạn cùng phòng Trương Kỳ Bối khỏi đám chủ nợ, đã bị đánh gãy chân phải nhập viện. Ban đầu cô nghĩ đó là người Trương Man tìm đến để trả thù mình. Khi ở trong bệnh viện, cô lần nữa bị đám người đó bắt cóc, nhưng giữa đường lại đụng phải Chu Thời Diệc. Anh tỏ ra thờ ơ, nhưng lúc cô sắp bị đưa đi, anh đã đánh cho tụi bắt cóc đến tàn phế. Khi Nguyễn Tầm Tầm chuẩn bị xuất viện, cô lần nữa phải nằm viện vì Trương Man trong lúc tức giận đã đạp gãy mắt cá chân cô lần nữa. Nguyên nhân là vì video bắt gian Trương Man và người yêu cũ của Tầm Tầm bị lộ rồi. Tầm Tầm không quan tâm Trương Man nghĩ gì, nhưng cô lại đau lòng vì đến Chu Thời Diệc cũng nghi ngờ cô. Cho đến khi anh tìm ra ai là người thật sự làm lộ clip, anh mới cảm thấy anh nợ cô một lời xin lỗi. Thì ra, người bạn Trương Kỳ Bối của Tầm Tầm là người đứng đằng sau tất cả mọi chuyện. Cô ta có bạn trai làm cho một công ty tên là Hoa Hải. Công ty này không có ý nghĩa gì với Tầm Tầm, nhưng với Chu Thời Diệc và những người bạn của anh, đó là một cái tên khiến cho lòng người căm phẫn. Vì quan tâm đến an nguy của Tầm Tầm, Chu Thời Diệc muốn tránh xa cô. Nhưng tình yêu đến thì không thể cản nổi, vì thế khi nhận cuộc gọi của Tầm Tầm nói cô đang một mình, anh lại không thể không đến bên cô. Kỳ nghỉ đông đến, Nguyễn Tầm Tầm và đám Chu Thời Diệc cùng nhau đi Nhã Giang và trấn Mi Ổ. Với Nguyễn Tầm Tầm, đó là về thăm người thân cũ. Còn đối với Chu Thời Diệc, đó là đến thăm một người bạn quan trọng. Ở Mi Ổ, mọi người gặp một cô gái tên Định Vân Sam. Cô ấy là thanh mai trúc mã của Bạch Cẩm Huy, hay Tiểu Bạch. Qua lời kể của Định Vân Sam, Tầm Tầm mới dần dần biết được những chuyện mà đám Chu Thời Diệc đang ấp ủ thực hiện. Thì ra tại đây, vài năm trước đã có một vụ sập cầu dẫn đến rất nhiều người chết. Người thân của Bạch Cẩm Huy cũng nằm trong số đó. Anh ấy quyết tâm đi tìm những kẻ có tội, chính là công ty Hoa Hải kia đã sử dụng vật liệu không đủ chất lượng để xây cầu. Nhưng khi tìm thấy chứng cứ, Bạch Cẩm Huy bị đám người của công ty Hoa Hải tìm giết, phải đổi tên là che dấu thân phận. Lần trước, Chu Thời Diệc yêu cầu cô xoá video chính là vì nguyên nhân này. Không chỉ Bạch Cẩm Huy, bố của Chu Thời Diệc cũng vì công ty này mà bị ép phải tự vẫn năm anh 9 tuổi. Biết được tất cả những tội ác của Hoa Hải, Tầm Tầm càng thấu hiểu cho những thanh niên dám đứng lên để lật đẩy thế lực tà ác. Trong quá trình ở Nhã Giang và Mi Ổ, Chu Thời Diệc và Nguyễn Tầm Tầm từng bị đám người xấu đuổi bắt, may mà cảnh sát đến kịp thời. Trải qua những khoảnh khắc nguy hiểm, hai người càng quý trọng thời gian bên nhau hơn. Họ có rất nhiều phút giây ngọt ngào khiến đám bạn phải ghen tỵ. Khi về lại Bắc Thần, câu chuyện về quá khứ và gia đình của Nguyễn Tầm Tầm dần được hé lộ. Chứng bệnh tâm lí của Tầm Tầm khiến Chu Thời Diệc lo lắng, vì thế anh nhờ chị gái mình là Chu Thời Tĩnh, bác sĩ tâm lí, giúp anh quan sát cô. Tình cờ Nguyễn Tầm Tầm nghe được những lời nhận xét của chị gái anh về mình, cô cảm thấy mình không xứng đáng ở bên cạnh ánh mặt trời Chu Thời Diệc, hai người chiến tranh lạnh. Sau đó, Nguyễn Tầm Tầm phát hiện ra bố cô, Nguyễn Minh Sơn và người tình của ông, Hoa Trân lại có dính líu đến Hoa Hải. Hoa Trân là con gái của Hoa Hải, cũng là người đứng sau tất cả những bi kịch khiến rất nhiều người chết kia. Còn bố cô lại giúp người đàn bà đó rửa tiền qua hoạt động mua bán đồ cổ. Sau khi phát hiện ra chân tướng, Nguyễn Tầm Tầm bị kẹt giữa cha mình và Chu Thời Diệc. Cô biết các anh đã tốn rất nhiều năm để tìm ra chân tướng, tìm ra chứng cứ, nhưng bố cô lại là người thân duy nhất của cô. Chu Thời Diệc cũng biết được mọi chuyện không lâu sau đó. Hai người lựa chọn ở bên nhau, không hề đề cập đến chuyện đó. Họ chỉ sống cuộc sống của hai người, nhưng cả hai đều biết sẽ có ngày phải chia ly mãi mãi. Trong một đêm, Nguyễn Tầm Tầm ra nước ngoài cùng bố cô, bỏ lại Chu Thời Diệc trong căn nhà tràn ngập hơi thở tình yêu của bọn họ. Cuối cùng, anh và bạn đã đưa tất cả bằng chứng kết tội Hoa Hải ra ngoài ánh sáng, và lật đổ tập đoàn đó. Thế nhưng, chẳng ai ngờ tới, cái giá phải trả cho việc này lại là mạng sống của Bạch Cẩm Huy thật sự đọc đến đoạn Bạch Cẩm Huy chết vì cứu Định Vân Sam mà mình khóc không ngừng được. Nguyễn Minh Sơn ở nước ngoài một thời gian cảm thấy cắt rứt lương tâm nên cũng về nước tự thú. Sau khi mọi chuyện trôi qua, Chu Thời Diệc một mực chờ đợi Nguyễn Tầm Tầm, hi vọng một ngày cô có thể trở về nhà. Cái kết của truyện theo mình đánh giá là một cái kết đẹp. Tầm Tầm sau 1 năm đi khắp nơi, cuối cùng gặp lại Chu Thời Diệc ở ngoài cửa một quán cafe. Trong 1 năm này, chị gái Chu Thời Tĩnh đã rất nhiều lần yêu cầu anh đi xem mắt và tìm bạn gái, nhưng anh đã hãm sâu vào tình yêu một đời một kiếp với Nguyễn Tầm Tầm, làm sao có thể chứa thêm một ai khác. Anh đã sẵn sàng chờ đợi thêm vài năm nữa, thật may là Tầm Tầm không để anh chờ quá lâu. Hai người tương phùng bằng một cái ôm và một nụ hôn cảm động. Truyện không có ngoại truyện nên hơi tiếc, các nhân vật phụ không được viết nên cảm giác còn dở dang, nhưng đối với cặp đôi chính thì họ đã được ở bên nhau rồi. Truyện “Giấu em sâu trong thời gian” là một câu chuyện cảm động, có tính nhân văn, ngọt ngào, rất đáng đọc nhé.
Ở trong phòng, vẻ mặt của mọi người đều khác nhau.“Mẹ kiếp, Trương Man này bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu đều có thể……… có thể sửa lại tật xấu này một chút được không?” Người nói chuyện là một người đàn ông đội mũ áo jacket đen, ngồi ở một góc của sô pha, hai chân bắt chéo. Ngồi xéo trước mặt anh ta là một người cao gầy, tóc chải ngược về sau, không nhịn được tiếp lời “………. Ôi, cô nàng này xinh đẹp xảo trá, con mẹ nó cũng quá đẹp rồi!”“Há, đẹp chỗ nào?”“Vẻ mặt, eo nhỏ, chân dài….. nhưng mà nhìn qua thì có hơi lạnh lùng, khá giống……” Người tóc chải ngược liếc mắt sang người đàn ông bên cạnh, có hơi lười nhác ngửa ra sau tựa người vào ghế sô pha, anh ta thấp giọng nói “Dáng vẻ tức giận giống với Thập Nhất.”Mũ áo đen nói “Tiểu Bạch……. Nghe anh mày khuyên một lời, phụ nữ càng đẹp, càng không đáng tin, ngực lớn, thấy được, sờ được, mới là chân thật nhất.”"..."Giống như chỉ sợ người khác không biết cậu ta thích ngực lớn Tầm Tầm quay đầu lại, lặng lẽ đảo mắt, hai người ngậm miệng ngay tức kiếp, ánh mắt kia, quả thực là phiên bản nữ của Chu Thời thu tầm mắt lại, khoé mắt bỏ qua người đàn ông ngồi chính giữa trên ghế sô pha, người kia bỗng nhiên ngồi dậy, cúi người về phía trước, khuỷu tay chống lên đầu gối, cúi đầu nhìn bài trong tay, mày hơi chau lại vẻ thiếu kiên tay cầm bài của anh sạch sẽ thon dài, khớp xương rõ ràng, ngón trỏ vô thức gõ từng cái lên bài, vẻ mặt tẻ nhạt, mơ hồ thể hiện ra một thoáng không kiên nhẫn. Người đàn ông đội mũ bên cạnh đột nhiên ôm lấy cổ anh kề tai nói câu gì đó, người kia bỗng nghiêng đầu nhìn về phía cô, kéo khóe miệng, lại đảo tầm mắt, vẻ mặt dường như có hơi… không quá vui vẻ. Nguyễn Tầm Tầm không chút biến sắc quay đầu, một lần nữa nhìn về phía hai người trong nhà vệ Man mặc quần áo xong, chọt vào vai Thiệu Bắc, chỉ về phía cửa “Bạn gái anh à?”Hai người đều là sinh viên hệ Đại học của Học viện âm nhạc vũ đạo Bắc Tuần, tuy nói sắp tốt nghiệp, nhưng có mấy người cả đời cũng sẽ không gặp gỡ, nhưng Thiệu Bắc như vậy…. quả thật là làm cô rất khó đợi anh ta trả lời, Nguyễn Tầm Tầm đã khép camera lại, giọng nói qua quýt “Cô muốn dùng cũng được, vậy thì cho cô.”Thiệu Bắc không nói một lời, dựa vào tường nhà vệ sinh hút thuốc, nuốt mây nhả khói, không giải thích không biện giải, ngay cả nhìn cũng không nhìn không khí gượng nhỏ Nguyễn Tầm Tầm đã là nữ vương, gặp rắc rối nhỏ, đi tới đâu, xông tới chỗ nào, bị ấm ức cũng chỉ phủi mông đứng dậy, nhưng rất ít khi phải chịu uất ức, từ trước đến giờ cô là tiểu quỷ, có thừa cách để người khác chịu đến trường, cô tự an ủi mình, hai người bên nhau không lâu, môi cũng chưa từng hôn, cũng không tồn tại vấn đề gì, lạc lối thì lạc lối đi, sau này cô nhất định có thể gặp được người tốt hơn anh khi cô thật sự đứng ở cửa thì trong lòng lại không dễ chịu như mà, ván đã đóng thuyền rồi. Thiệu Bắc không giải thích, Nguyễn Tầm Tầm cũng không có ý định nghe tiếp, cô nhét camera vào trong túi, quay người đi ra bên trong phòng dường như cảm thấy không đã lắm, cứ như vậy là xong rồi sao?Đi ra ngoài chưa được mấy bước thì người đàn ông ngồi trên ghế sô pha vẫn luôn không lên tiếng đột nhiên mở miệng “Đợi một chút.”Giọng nói của anh rất êm tai, trầm thấp mà thu hút, ánh mắt như một cái giếng sâu. Nguyễn Tầm Tầm dừng bước chân, xoay người lại liếc anh một cái, nhíu mày “Chuyện gì?” Người kia nhìn chằm chằm vào túi của cô, ra hiệu cho cô để đồ lại, mắt của anh thật sự rất đẹp, bọng mắt dưới mí mắt rất gợi Tầm Tầm hừ lạnh một tiếng, khoác túi lên vai, ánh mắt khiêu khích.“Đây là chuyện của anh sao?” Cô nhìn chăm chú vào anh, nói chậm từng chữ, thấy anh mím môi không trả lời, trong nháy mắt đã ngầm hiểu, hất cằm về phía Trương Man, hỏi “Anh thích cô ta à?”Trương Man quay mặt đi, không che giấu được sự mừng rỡ. Chu Thời Diệc không để ý đến cô, cũng không nhìn Trương Man, biểu hiện lạnh lùng lặp lại một lần nữa, chỉ là trong giọng nói có thêm một phần nhắc Tầm Tầm vốn dĩ không để ý đến anh, đeo túi chạy ra ngoài. Đại Bảo theo sát phía sau, cô đóng cửa lại, dùng thân thể “Cường tráng” của chính mình chặn cửa, kéo tay nắm cửa không cho người bên trong đi phòng hỗn loạn, nghe thấy có người đang nói “Mẹ kiếp, tại sao sức con nhỏ này lại mạnh như vậy!”“Mày nói xem? Ngón tay tao bây giờ còn không có cảm giác đây!”“Mẹ kiếp!”……..Nguyễn Tầm Tầm chạy tới tầng sáu, trốn vào một nhà kho nhỏ, sờ soạng tìm công tắc trên tường, phát hiện ra đã hỏng dựa vào tường tìm cái bàn, móc camera trong túi ra, ngón trỏ chạm nhẹ, liếc nhìn hình và video vừa quay được. Trong đó có một tấm hình, lúc cô vừa mới vào cửa đã quá căng thẳng nên quên đổi chế độ, trực tiếp nhấn nút, chụp ra một tấm phòng đen kịt, chỉ có màn hình của camera phát ra ánh sáng xanh cúi đầu, nhìn chằm chằm camera. Người đàn ông trong hình lười biếng dựa vào ghế sô pha, tóc đen gọn gàng, mặt rất nhỏ, mắt đen nhánh, bọng mắt rõ ràng, rất gợi cảm, sống mũi thẳng tắp, đôi môi nhếch thành một đường thẳng, không có một tí độ cong nào, lông mày rậm, đáy mắt sâu lộ ra vẻ không kiên nhẫn khi bị người khác quấy mặc đồ đen toàn thân, áo sơ mi đen phối với quần tây dài màu đen, một đôi chân dài tùy ý bắt chéo nhau, vai rộng eo hẹp, dáng người tương đối tốt, đường nét mượt mà, phảng phất như cách lớp vải mỏng manh cô cũng có thể cảm nhận được cơ bắp cuồn cuộn của Tầm Tầm nhìn một lúc lâu, phát hiện ra khuôn mặt này khá cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng nắm cửa, Nguyễn Tầm Tầm nín thở, vội để camera vào lại trong túi, một lát sau, tiếng động lại biến mất, tiếng bước chân ngày càng Tầm Tầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tải hình và video qua điện 2%....... 50%.....Khi con số nhảy đến 60%, cửa bị người bên ngoài mở ra, một tia sáng lọt vào, một bóng người lách qua, sau đó là tiếng cửa phòng rơi khóa. Nguyễn Tầm Tầm đột nhiên hiểu ra, cắn răng, vội nhét camera vào nơi sâu nhất của áo sơ mi. Cũng may camera không quá lớn, cô có thể giấu bên trong, sau đó kéo dây kéo của áo lông lại, kéo dây kéo lên cao, sau khi đảm bảo không có sơ hở nào thì lại đưa tay vào trong, ôm chặt trước ngực, tim nhảy lên tận cổ đến trước cửa ngừng một chút, tiếng bước chân đi về phía bên này, chân dài đứng lại trước mặt cô, từ trên cao liếc xuống Tầm Tầm ngồi chồm hỗm trên mặt đất, kinh ngạc ngửa đầu nhìn anh “Anh…. Lấy chìa khóa ở đâu ra?”Trong bóng tối, cô mơ hồ thấy rõ đường nét của người kia, Chu Thời Diệc cúi người xuống, ngồi xổm trước mặt cô, khuỷu tay chống đầu gối, nhìn cô xòe tay, giọng trầm thấp “Đưa ra đây.”Cơ thể cô dán chặt lấy vách tường, núp trong góc trong phòng đột nhiên có một tia sáng sáng lên, có hơi chói mắt, cô híp mắt, không biết anh tìm ở đâu ra một cái đèn pin cầm tay, quơ quơ nhìn cô, giọng điệu không tốt “Là cô tự mình đi ra hay là tôi xách cô ra?”Nguyễn Tầm Tầm ôm túi không nhúc giây sau, người kia tức giận mắng một câu, cổ tay cô bị kéo một cái, Nguyễn Tầm Tầm trực tiếp bị lôi ra ngoài không chút khách khí, cô ra sức vùng vẫy, giọng nói của anh lại trầm thêm mấy phần, không thể nói chen vào “Đưa ra đây!”“Ầm” một tiếng, vách tường lạnh lẽo cứng ngắc sau lưng cô bị đánh mạnh vào, cũng thật không có chút nương tay nào. Cổ tay bị một bàn tay ấm áp khô ráo bẻ ngược kề sát trên tường, vặn vẹo thì chỉ thấy đau xót, ý thức tê liệt, chỉ cảm thấy trước mắt choáng váng, cô cắn răng không nhịn được mắng “Mẹ kiếp ông nội anh!”Nguyễn Tầm Tầm nhìn thấy anh giãn lông mày, khóe miệng nhếch lên, đàng hoàng trịnh trọng trả lời “Được, tôi đi về hỏi ông nội tôi.”“………..”Trong căn phòng nhỏ vô cùng yên tĩnh. Đêm khuya vắng vẻ, bên cạnh chính là phòng khách, tiếng động truyền đến hơi lớn, điều này cũng bình thường, đêm hôm khuya khoắt, ai còn ở đây “đánh nhau” với anh sự là gặp quỷ Thời Diệc cũng không vui vẻ mà nhíu mày, hiển nhiên là không quá bình tĩnh “Camera đâu?”Nguyễn Tầm Tầm liếc anh một cái, tức giận nói “Tự tìm đi.”Chu Thời Diệc đột nhiên không nói, ánh mắt rơi trên người cô đánh giá, khóe miệng kéo lên, tầm mắt cuối cùng dừng lại trên xương quai xanh của cô.“Thử xem chỗ nào đây?” Cô có hơi không tự nhiên nghiêng đầu nhíu mày, bỗng nhiên tiến lên một bước, Nguyễn Tầm Tầm đã kề sát vách tường, không thể lui được nữa, một tay anh cầm đèn pin, một tay chống một bên người cô, hơi cúi người kề đông*, tuyệt kỹ chết người của nam thần. * Là tư thế áp sát đối phương vào tường.Nhưng chiêu này đối với Nguyễn Tầm Tầm lại vô dụng, cô không có tâm tư hồng phấn của thiếu nữ. Nếu như điều kiện cho phép thì cô nhất định sẽ bích đông bỗng nhiên bị người ta nắm lấy. Xúc cảm nơi đầu ngón tay là sự thô ráp rất riêng của đàn ông, cô cảm thấy có hơi tê dại, muốn tránh ra, lại bị anh giữ chặt hơn, đang dùng lực tách ra, mặt của anh phóng to, ngũ quan anh người dựa vào nhau rất gần. Khuôn mặt anh ngay trước mặt cô, hốc mắt sâu thẳm, giọng nói ngả ngớn “Là cô tự mình lấy ra, hay là tôi giúp cô lấy ra.” còn cố ý nhấn mạnh chữ “Tôi.”Nguyễn Tầm Tầm bùng nổ, giọng nói hung ác “Con mẹ nó anh dám?”Chu Thời Diệc nhíu mày, buông cằm cô ra, ngồi dậy, một tay cho vào áo, một tay cầm đèn pin, tia sáng chiếu trên xương quai xanh của cô, cố ý quơ quơ, lười biếng mở miệng “Tôi có gì mà không dám?”Nguyễn Tầm Tầm cảm thấy có hơi sai kế hoạch, chiêu này nếu như đặt trên người chính nhân quân tử thì nhất định là thắng chắc, ai biết được, nhìn dáng người anh gương mẫu ngồi trong phòng khách, rất đàng hoàng trịnh chỉ là mặt người dạ thú!Nhưng cô cũng không phải người tầm thường gì “Nếu anh dám động, tôi nhất định sẽ chỉnh chết anh.”Rõ ràng, người đàn ông đối diện không coi là chuyện to tát gì, không nhịn được nói “Tôi cho cô 3 giây, cô tự mình lấy ra.”“….3…..”Cô nỗ lực nói sang chuyện khác “Ôi, anh có phải là yêu Trương Man đến thảm rồi không, anh vì cô ta mà làm nhiều thứ như vậy, cô ta có biết không?”Người đàn ông hoàn toàn không để ý tới cô, còn đang đếm “…..2…..”Mẹ kiếp, sau này anh đừng rơi vào tay tôi.“…….1……….”Hai tay cô ôm trước ngực, ngắt lời anh “Đợi chút đợi chút, anh lấy tay ra, tôi lấy cho anh.”Chu Thời Diệc nhíu Tầm Tầm lườm anh một cái “Vậy anh xoay qua chỗ khác.”Chu Thời Diệc nhún vai, chậm rãi xoay người, ánh mắt quét qua dáng người cô, hình như có hơi…. Ghét bỏ?“Đừng có nhìn lén!” Trong miệng cô nói vậy, nhưng chân lại nhích về phía từng bước từng bước.….. chỉ còn một bước nữa, lúc cô sắp cầm lấy tay nắm cửa thì cổ tay bị siết một cái, trực tiếp bị kéo trở Thời Diệc đứng một chỗ, cánh tay duỗi một cái, dễ dàng kéo cô trở lại, bên tai là giọng nói trầm thấp của anh “Đi đâu?”Hiển nhiên anh đã không còn kiên nhẫn, không muốn phí thời gian với cô nữa, nhấc cô lên chống trên tường.
giấu em sâu trong thời gian